Thẻ: Tác Động Xã Hội

  • Áp lực đồng trang lứa -Tôi có đang thành công muộn hơn người khác?

    Áp lực đồng trang lứa -Tôi có đang thành công muộn hơn người khác?

    Bạn có bất ngờ khi biết rằng nữ thần tượng Lee Seo của nhóm nhạc thần tượng Hàn Quốc IVE đã chính thức ra mắt khi mới tròn 15 tuổi? 

    Nữ thần tượng Lee Seo của nhóm nhạc thần tượng Hàn Quốc IVE (Nguồn: Kbizoom)

    Không chỉ Lee Seo, nền giải trí Hàn Quốc ngày càng đón nhận những nhóm nhạc trẻ ra mắt với độ tuổi trung bình từ 18 đến 19 tuổi, lứa tuổi chưa được công nhận là trưởng thành tại Hàn Quốc. 

    Bạn nghĩ con số trên biểu thị điều gì? Với mình, đó là cách thế giới hiện đại đã thúc đẩy nhanh quy trình và khiến giới trẻ đang mang trên vai mình một trách nhiệm phải thành công sớm. 

    Mở rộng ra trên quy mô toàn thế giới, không khó để bắt gặp những bạn trẻ 20, 21 tuổi tốt nghiệp những chương trình học danh giá và mức lương khởi điểm lên đến hàng ngàn đô. Với những người bạn của mình tại Việt Nam, có những bạn đã kịp chạm tay đến mức lương tám chữ số khi chưa ra trường. Mình cảm thấy tự hào với những thành công của những người bạn, nhưng đồng thời cũng cảm thấy áp lực đồng trang lứa. 

    Áp lực đồng trang lứa là gì? 

    Peer pressure là một thuật ngữ chuyên ngành giáo dục, tâm lý học và trong tiếng Việt có nghĩa là áp lực đồng trang lứa. Theo từ điển tâm lý học thuộc Hiệp hội Tâm lý học Hoa Kỳ, áp lực đồng trang lứa là khi cá nhân chịu ảnh hưởng của những người thuộc cùng một nhóm xã hội và phải thay đổi thái độ, giá trị và hành vi để phù hợp với các chuẩn mực của nhóm. Nói đơn giản hơn, đó chính là cảm giác tự ti của bản thân khi không đạt được những điều giống với bạn bè xung quanh.

    Như hai mặt của đồng xu, mình tin rằng những thành công đến sớm của các bạn trẻ là phản ánh thời đại công nghệ kỹ thuật phát triển, với những kiến thức và kỹ năng được tiếp cận ở độ tuổi khá sớm, điều này cũng giống như công nghệ sinh học cho ra những thành phẩm trong thời gian ngắn kỷ lục. Nhưng bên cạnh đó mình cũng băn khoăn rằng quá trình này có khiến nhiều bạn trẻ trở nên tự ti hơn vì có con đường phát triển khác với bạn bè mình? 

    Tại sao áp lực đồng trang lứa lại đáng sợ đến thế?

    Theo quan điểm cá nhân,  áp lực đồng trang lứa bắt nguồn từ tập tính sống tập thể và nỗi sợ không được xã hội chấp nhận. Từ xa xưa, con người đã sinh sống theo bầy đàn, chính vì thế việc được tập thể chấp nhận là một trong những ưu tiên hàng đầu để sinh tồn. Tuy nhiên, điều này vô hình trung tạo nên sức ép phải hòa nhập và được tập thể chấp nhận cho những cá nhân trong tập thể. Ở mức độ nhóm càng lớn, sự căng thẳng này càng cao. 

    Bên cạnh đó, việc không đạt được thành công như những người bạn đồng trang lứa cũng khiến chúng ta cho rằng mình là người kém ưu tú hơn, và sẽ dễ bị bỏ lại đằng sau. Cá nhân mình nghĩ rằng quá trình này khá giống với cơ chế chọn lọc tự nhiên trong quá trình tiến hóa. 

    Vậy cơ hội nào cho những bông hoa nở muộn?

    Trước khi phân tích về những thời điểm chín muồi cho thành công, mình xin phân tích 2 khía cạnh: Thứ nhất là về mô hình phát triển của con người, và thứ hai là một chỉ số trong thang đo Tính Bền Bỉ của học giả Angela Duckworth. 

    1) Con đường phát triển sự nghiệp

    Có khá nhiều mô hình giản lược về con đường phát triển sự nghiệp của một người, trong đó có dạng Chuyên gia (Specialist), người có kiến thức tổng quan (Generalist) và người có hướng phát triển dạng chữ T (T-shaped) 

    Chuyên gia (Specialist), đúng như tên gọi, là người có kỹ năng chuyên sâu trong một lĩnh vực nhất định. Những người này tìm ra lĩnh vực họ muốn gắn bó lâu dài và tập trung vào việc xây dựng các kỹ năng xung quanh lĩnh vực đó. Theo thời gian, họ trở thành chuyên gia trong lĩnh vực. 

    Mặt khác, những người có kiến thức tổng quan (Generalist) thường có kiến thức và kỹ năng đa dạng, họ có thể thấy nhiều khía cạnh của vấn đề và từ đó có những giải pháp tổng quan. 

    Tuy nhiên, xã hội phát triển đã đem đến một dạng phát triển mới là chữ T (T-shaped) dung hòa được cả hai dạng phát triển trên.  Tài liệu tham khảo đầu tiên về dạng phát triển hình chữ T được thực hiện bởi công ty McKinsey vào năm 1980. Thuật ngữ này được phổ biến lại bởi CEO của công ty tư vấn thiết kế IDEO, Tim Brown. (CFI 2015). 

    Trong đó, một người phát triển theo hình chữ T là người sở hữu một nền tảng kiến thức cơ bản rộng lớn. Ngoài ra, người đó cũng có kiến thức và kỹ năng sâu sắc trong một số lĩnh vực / lĩnh vực chuyên môn mà người đó mong muốn gắn bó. 

    Câu hỏi đặt ra là: Làm sao chúng ta biết được chúng ta muốn được phát triển theo dạng nào? Và điều này có tốn thời gian không khi bạn bè đã vượt chúng ta rất xa? Câu trả lời có ngay tiếp theo sau.

    2) Chỉ số Hứng thú trong thang đo Tính Bền Bỉ (GRIT) của Angela Duckworth

    Trong cuốn sách GRIT của Angela Duckworth, cô chỉ ra rằng hầu hết những người cô phỏng vấn phải mất nhiều năm để tìm hiểu những sở thích khác nhau, rồi cuối cùng, một sở thích xuất hiện đã choán hết tâm trí họ lại không phải điều mà họ lựa chọn ban đầu.

    Cuốn sách GRIT - Vững tâm bền chí ắt thành công

    Angela cũng nhấn mạnh rằng không được bỏ qua những năm đầu phát triển sở thích. Vì có những vận động viên bơi lội đã dành rất nhiều thời gian để thử qua các bộ môn khác trước khi thật sự gắn bó với bơi lội. Trong quá trình khám phá, cơ bắp của họ dần trở nên săn chắc, và thể trạng của họ dần phù hợp hơn với bộ môn bơi lội sau này.

    Chính vì thế câu trả lời cho câu hỏi “Làm sao để biết chúng ta muốn được phát triển như thế nào và điều này có tốn thời gian không khi bạn bè đã vượt chúng ta rất xa?” là “Hãy thử nghiệm thật nhiều, vì thời gian bỏ ra tuy lớn nhưng đó là thời gian xứng đáng”.

    (Ảnh: Cuốn sách GRIT – Vững tâm bền chí ắt thành công, nguồn Alphabooks)

    Và những câu chuyện xảy ra trong thực tế…

    Trong thực tế, chúng ta bắt gặp không ít những người đã phải thử nghiệm rất nhiều trước khi biết được điều mình muốn làm là gì.

    Tác giả Đặng Hoàng Giang, chủ nhân của các cuốn sách “Đại dương đen”, “Tìm mình trong thế giới hậu tuổi thơ”, “Bức xúc không làm ta vô can” đã tốt nghiệp kỹ sư tin học tại Đại học Công nghệ Ilmenau, Đức, và có bằng tiến sĩ kinh tế phát triển của Đại học Công nghệ Vienna, Áo. Những tác phẩm của ông đầy cảm xúc tự sự mà vẫn mang dáng dấp khoa học bởi cấu kết trình bày logic cùng luận điểm, luận chứng rõ ràng. Đó là minh chứng của việc thử nghiệm thật nhiều, nhưng thử nghiệm đó sẽ bồi đắp cho sự nghiệp về sau của chúng ta.

    Tiến sĩ Đặng Hoàng Giang

    Tiến sĩ Đặng Hoàng Giang (Nguồn: Nhân vật cung cấp)

    Một ví dụ khác là chị Hà Thiên Kim – Meomeotalks, chị đã từng thử rất nhiều, từ một học sinh chuyên Toán đến chuyên ngành Quan hệ Quốc tế của Trường ĐHKHXH&NV, đến khoa Thiết kế Đa phương tiện tại trường RMIT, đi du học ngành Thiết kế truyền thông, và trở thành một người Quản lý quan hệ khách hàng (Account) tại một Agency quảng cáo và bây giờ còn là một podcaster. Chị Hà Thiên Kim đã nói rằng: “Những thứ chúng ta thử nghiệm, không bổ ngang cũng bổ dọc”, trải nghiệm cũng chính là kinh nghiệm cho chúng ta trong tương lai.

    Kết 

    Thông qua bài viết dài này, mình mong rằng đã đem đến cho các bạn một cái nhìn toàn cảnh về Áp lực đồng trang lứa, và lời giải để thoát ra khỏi hội chứng này. “Hãy thử nghiệm thật nhiều, vì thời gian bỏ ra tuy lớn nhưng đó là thời gian xứng đáng”.

    Nguồn tham khảo: 

    1. Ruokonen, A. (1970, January 1). T-shaped model as a tool for personal development – case software industry company’s customer service function. Theseus. Truy xuất ngày 16 tháng Sáu, 2022, từ https://www.theseus.fi/handle/10024/353229

    2. Duckworth, A (2019). GRIT – Vững tâm bền chí ắt thành công. NXB Alpha Books

    #aplucdongtranglua #peerpressure #thanhcong

  • Khi nào nên bắt đầu Dự án phụ (Side Project) của chính mình?

    Khi nào nên bắt đầu Dự án phụ (Side Project) của chính mình?

    Dự án phụ (Side Project) là dự án được thực hiện ngoài công việc chính thức. Dự án phụ rất đa dạng, có thể không liên quan đến công việc chính thức của bạn. 

    Một vài ví dụ về Dự án phụ (Side Project)

    Dự án phụ có thể bắt đầu từ những hành động rất đơn giản như tạo một trang blog, podcast, đăng ký công việc tình nguyện, hoặc thực hiện một điều hay ho mà bạn đã ấp ủ từ lâu. Trên thế giới, có rất nhiều dự án phụ đã được sáng tạo và trở thành công cụ tuyệt vời, có thể kể đến: 

    – Joel Gascoigne đã làm việc toàn thời gian với tư cách là một nhà phát triển web tự do khi anh bắt đầu Buffer, công cụ lập kế hoạch truyền thông xã hội nổi tiếng. 

    – Paul Buchheit đã xây dựng Gmail như một dự án phụ khi làm việc tại Google. 

    – Tom Preston-Werner và Friends đã xây dựng GitHub khi đang là  nhà phát triển phần mềm. 

    – Amir Salihefendic là một sinh viên toàn thời gian và nhà phát triển phần mềm tự do khi lần đầu tiên thành lập Todoist để quản lý danh sách việc cần làm ngày càng dài lê thê của mình. 

    Nhà sáng lập Todoist cũng khóc vì deadline như chúng ta (Nguồn: Todoist)

    Nhà sáng lập Todoist cũng khóc vì deadline như chúng ta (Nguồn: Todoist)

    Để hiểu thêm về Dự án phụ, bạn có thể tìm kiếm trên Google từ khóa side project ideas, hoặc tìm hiểu về những dự án phụ nổi tiếng

    Tại sao bạn nên có Dự án phụ? 

    1. Tăng niềm vui, kỹ năng sáng tạo và giải quyết vấn đề

    Việc đắm chìm trong chỉ một công việc chính có thể khiến bạn cạn kiệt năng lượng sáng tạo và quẩn quanh trong vòng lặp nhàm chán. Chính vì thế việc có một dự án phụ là nơi để bạn có thể thực hiện những công việc khác với những công việc hằng ngày, từ dự án phụ bạn có thể kết nối với nhiều người hơn, từ đó cho ra những ý tưởng mới và niềm vui trong cuộc sống. 

    2. Tăng kỹ năng quản lý dự án

    Việc điều hành một dự án cần rất nhiều kỹ năng lãnh đạo, từ việc thiết lập mục tiêu, lập kế hoạch, duy trì và nghiệm thu từ dự án. Thông qua quá trình này, bạn có thể áp dụng kỹ năng lãnh đạo từ dự án phụ vào ngay cả công việc chính thức bạn đang làm. 

    Dự án phụ cũng cần một thời gian biểu rõ ràng và sự cam kết (Nguồn: Venngage)

    Dự án phụ cũng cần một thời gian biểu rõ ràng và sự cam kết (Nguồn: Venngage)

    3. Làm đẹp hồ sơ cá nhân

    Một dự án phụ có thể là một minh chứng hoàn hảo trong hồ sơ cá nhân về khả năng của bản thân. Nếu dự án phụ không liên quan đến kỹ năng chuyên môn, đừng lo vì việc có một dự án phụ giúp thể hiện được tính chủ động,  kỹ năng sáng tạo, lãnh đạo, và giải quyết vấn đề. Hãy để dự án phụ nói thay kỹ năng của bạn. 

    4. Mở rộng mạng lưới (Networking) 

    Chị Hà Thiên Kim (Meomeotalks) – Chủ nhân kênh Podcast Những câu chuyện làm “Ngành” ban đầu thành lập kênh như một dự án phụ giúp chị sạc lại năng lượng, và dự án phụ này đã trở nên thành công và còn giúp chị kết nối với những khách mời “xịn” trong “ngành” để học thêm những kiến thức chuyên môn mới  và cung cấp chất liệu cho những dự án sáng tạo của mình. 

    Những lưu ý khi thực hiện dự án phụ 

    1. Tập trung vào kỹ năng bạn muốn học được thay vì kỳ vọng quá nhiều vào một dự án hoàn chỉnh. 

    2. Hãy chia sẻ dự án phụ với mọi người, bạn có thể tìm được người cùng chí hướng với mình. 

    3. Dành thời gian cam kết cố định cho dự án phụ. 

    4. Dự án phụ là một dự án tạo giá trị, nhưng đừng quên nó cũng là dự án tạo ra niềm vui cho chính bạn. Vì thế cần đặt những cột mốc, và từ bỏ nếu việc thực hiện dự án phụ khiến bạn càng cạn kiệt năng lượng. 

    Những câu hỏi dành cho bạn trước khi thực hiện dự án phụ 

    1. Bạn mong muốn học được điều gì từ dự án phụ này? 

    2. Bạn có thời gian đủ để dành cho dự án? 

    3. Liệu còn có cơ hội nào trong công việc chính thức có thể giúp bạn phát triển mà bạn chưa tìm kiếm?

    4. Đâu là những cột mốc cho dự án phụ này? Đâu là những giới hạn không thể vượt qua? 

    Nguồn tham khảo

    1. https://blog.doist.com/side-projects/

    2. https://growupwork.com/blog/kien-thuc-ky-thuat/loi-ich-cua-side-project-voi-developer-501

    3. https://dearourcommunity.com/podcast/esp-5-tim-kiem-con-duong-ben-vung-tai-chinh-va-tac-dong-xa-hoi-lau-dai-ho-thai-binh/

    4. https://dearourcommunity.com/podcast/esp-10-doc-sach-de-lam-gi-pham-ngoc-hoang-huy/

    #chonnghe #duanphu #niemvui #sideproject

  • ESP 1: “Mẹ ơi, con muốn bỏ học” – Hà Thiên Kim (Meo Meo)

    ESP 1: “Mẹ ơi, con muốn bỏ học” – Hà Thiên Kim (Meo Meo)

    Hà Thiên Kim
    "Mẹ ơi, con muốn bỏ học"

    Suy nghĩ việc có nên bỏ học ngành mình đã chọn là một quyết định “nhức não” cho nhiều bạn trẻ , không chỉ phải đối diện với nỗi sợ mình đã quyết định sai mà còn áp lực từ gia đình và những người xung quanh.

    Nhưng với Hà Thiên Kim, có những lúc phải dám “bỏ” cái này mới “có” được thứ kia.

    Hà Thiên Kim, hay còn gọi là Meomeo, là một người làm sáng tạo toàn thời gian. Ngoài công việc chính thức tại một agency Quảng cáo với chức vụ Senior Concept Manager, Meomeo còn làm sáng tạo nội dung dưới nhiều định dạng như podcast, videos và blogs để lan toả kiến thức, kinh nghiệm và cảm hứng sống đến mọi người, đặc biệt series podcast rất nhiều người yêu thích mang tên Những câu chuyện làm “Ngành” và kênh Youtube meomeotalks.

    Nếu bạn mong muốn nhận được những thông tin, chia sẻ hữu ích về phát triển bản thân hàng tuần từ Dear Our Community, nhấn vào đây.

    Xem nội dung phỏng vấn trên Youtube

  • ESP 2: Định hướng phát triển bản thân bắt đầu từ đâu? – Lê Đình Hiếu

    ESP 2: Định hướng phát triển bản thân bắt đầu từ đâu? – Lê Đình Hiếu

    Trong câu chuyện lần này, Dear Our Community có cơ hội trò chuyện cùng anh Lê Đình Hiếu, anh Hiếu từng được bầu chọn bởi tạp chí Forbes Vietnam là 1 trong 30 nhà lãnh đạo trẻ dưới 30 tuổi có tầm ảnh hưởng tại Việt Nam , anh đã có hơn 10 năm kinh nghiệm làm việc trong lĩnh vực giáo dục và doanh nghiệp xã hội. Hiện nay, anh là Giám đốc Tuyển sinh, Giám đốc Dự bị Đại học tại ĐH VinUni, đồng Sáng lập – điều hành Học viện G.A.P, Giám đốc Chương trình Tìm kiếm Tài năng Talent Generation thuộc Trung tâm Văn hóa, Giáo dục & Đào tạo UNESCO, đồng thời điều hành Dự án phi lợi nhuận Hear.Us.Now, nhằm xóa bỏ bất bình đẳng trong giáo dục đối với người câm điếc.

    Lý do anh chọn lĩnh vực giáo dục và bắt đầu với Hear.Us.Now chính nhờ được truyền cảm hứng từ người mẹ của mình, một nhà giáo dạy đàn piano. Một sự thay đổi lớn của cuộc đời xảy ra khi anh bắt đầu nhận ra mẹ mình mất dần khả năng nghe khi bà chỉ vừa bước sang tuổi 30 mấy. Mời bạn cùng lắng nghe toàn bộ cuộc trò chuyện này.

    Anh Lê Đình Hiếu
    Anh Lê Đình Hiếu

    Giới thiệu về anh Lê Đình Hiếu

    Anh Lê Đình Hiếu hiện là Chuyên gia Quản lý, Phát triển chiến lược, & Vận hành chuỗi giáo dục. Chuyên gia Đào tạo và Phát triển Kỹ năng, Tư duy người Việt trẻ. Lê Đình Hiếu, là một nhà giáo dục và một doanh nhân xã hội với 10 năm kinh nghiệm trong các mảng khác nhau: từ giáo dục phổ thông, giáo dục công nghệ & sáng tạo, giáo dục âm nhạc, đào tạo kỹ năng, hướng nghiệp, và giáo dục dành cho người khuyết tật.

    Nếu bạn thấy câu chuyện truyền cảm hứng, giúp bạn hồi tưởng đến chính trải nghiệm của mình và muốn chia sẻ với chương trình. Hãy gửi lời tâm sự của mình đến địa chỉ contact@dearourcommunity.com

  • ESP 1: Tự do là khi ta dám thành thật với chính mình – Ngô Minh Hiếu

    ESP 1: Tự do là khi ta dám thành thật với chính mình – Ngô Minh Hiếu

    Trong tập đầu tiên của Mùa Hai, mời bạn lắng nghe câu chuyện của Ngô Minh Hiếu, còn có biệt danh là Hiếu PC, Hiếu trở thành hacker từ lúc mới 13 tuổi, kiếm tiền rất nhiều từ lúc còn rất trẻ bằng việc lấy cắp thông tin thẻ tín dụng của người khác để tiêu xài, sau đó Hiếu lại tiếp tục dấn sâu vào con đường tội phạm mạng với việc lấy cắp hơn 200 triệu tài khoản an sinh xã hội của người dân Mỹ, cho đến khi Hiếu bị cơ quan cảnh sát quốc tế bắt giam, nhận lĩnh án 13 năm tù. Hiếu luôn cảm thấy một gánh nặng tội lỗi rất lớn trong quá trình mình ở tù tại Mỹ.

    Trong cuộc trò chuyện lần này, Hiếu tâm sự với Dear Our Community về những ký ức, tính cách của Hiếu từ lúc nhỏ, những suy nghĩ, những chiêm nghiệm quan trọng về ý nghĩa cuộc đời mà Hiếu nhận ra trong quá trình trưởng thành và từ những vấp ngã của mình.

    Anh Ngô Minh Hiếu
    Ngô Minh Hiếu – Hiếu PC

    Giới thiệu về Ngô Minh Hiếu

    Ngô Minh Hiếu (còn được gọi là Hiếu PC) là một hacker người Việt Nam, đã phải nhận 13 năm tù vì tội ăn cắp và bán thông tin cá nhân của hơn 200 triệu người Mỹ và Nhật Bản. Hiện tại anh là chuyên viên kỹ thuật tại Trung tâm Giám sát và An toàn không gian mạng Quốc gia (NCSC). Xem thêm: Ngô Minh Hiếu – Wikipedia

    Nếu bạn thấy câu chuyện truyền cảm hứng, giúp bạn hồi tưởng đến chính trải nghiệm của mình và muốn chia sẻ với chương trình. Hãy gửi lời tâm sự của mình đến địa chỉ contact@dearourcommunity.com

  • Trưởng thành là khi ta…

    Trưởng thành là khi ta…

    FROM IDOL TO ROLE MODEL – TỪ THẦN TƯỢNG ĐẾN HÌNH MẪU

    Trưởng thành là khi…
    trưởng thành là khi ta...
    Trưởng thành là khi ta…

    Đây là một chủ đề mà mình thỉnh thoảng hay suy nghĩ từ trải nghiệm lớn lên, từ sự quan sát xung quanh xảy ra trong xã hội và những hành vi của những người quen biết. Có lẽ, những anh/chị 8x và những đứa sinh ra đầu 9x như mình không ai mà không biết đến các bộ phim truyền hình Hồng Kông TVB nổi tiếng làm điên đảo những trái tim một thời, với những nội dung vừa hay vừa ý nghĩa, những hình ảnh của các cảnh sát oai phong, dũng cảm, những người lãnh đạo công ty tài giỏi và thông minh là một trong những hình ảnh được nhiều bạn thuộc thế hệ của mình ngưỡng mộ, mơ mộng và ước gì một ngày mình cũng có thể được như thế.

    Việc ngưỡng mộ một ai đó hay ho, tài giỏi là một điều rất đỗi bình thường và tự nhiên, vì đa số chúng ta khi lớn lên, bắt đầu trưởng thành, trên hành trình để hiểu mình là ai, muốn gì và định hình bản thân, thường ta sẽ luôn mong muốn có được sự định hướng, lời khuyên, chia sẻ từ những người đi trước, hay ta cho là tài giỏi và có thứ để dạy mình. Tuy vậy, nếu trong quá trình đó nếu ta lại không tự xây dựng được nền tảng kiến thức, giá trị cho bản thân mình một cách vững chắc và bền vững, sự ngưỡng mộ ấy có khả năng trở thành độc hại cho chính mình. Cũng vì không biết bản thân mình là ai nên sự ngưỡng mộ đó dễ biến thành thần tượng hoá, chính sự thần tượng hoá này lại sản sinh ra những hành vi nguy hiểm

    Theo định nghĩa “idol” (thần tượng) trong tôn giáo là một hình ảnh hoặc đại diện của một vị thần được sử dụng làm đối tượng thờ cúng. Cũng vì vậy khi thần tượng là một ai đó hoặc một cái gì đó, ta thường có xu hướng nâng chúng vượt lên trên bản thân ta trong suy nghĩ và nhận thức của mình, khiến ta sẽ không thể nhìn thấy bất kỳ sai sót nào của người/thứ chúng ta thần tượng.

    Tuy vậy, dù chúng ta đã bước vào tuổi trung niên, có nhiều kinh nghiệm trong đời sống vẫn không có nghĩa là chúng ta đã biết hết tất cả mọi thứ, hay dừng lại sự học của chính mình. Để giải quyết những khó khăn khác nhau trong đời sống, chúng ta vẫn phải học hỏi những thứ mới từ một ai đó, dù đó là cha mẹ, lãnh đạo, đồng nghiệp, bạn bè hay cả những đứa bé nếu những thứ đó có giá trị để ta học hỏi.

    Hình mẫu trưởng thành…

    Vì vậy hình mẫu (role model) là thứ để chúng ta có thể tìm kiếm để học hỏi, hình mẫu là một người mà ta nhìn vào để học hỏi cách họ ứng xử khi họ đối diện với những vấn đề của cuộc sống và suy nghĩ rằng liệu ta có thể thực hành ứng xử giống như họ hay không. Bạn vẫn có thể yêu thích, kính trọng một hình mẫu, nhưng vẫn không đánh mất khả năng nhìn họ bằng con mắt thực tế, những hình mẫu (role models) này vẫn có những lỗi lầm của chính họ, những điểm yếu và cái chưa hoàn thiện, điều này không có gì quá kinh khủng bởi vì thực tế tất cả chúng ta đều không ai hoàn hảo. Sự vỡ mộng đau khổ chỉ xảy ra khi chúng ta thần tượng ai đó, mộng chỉ vỡ khi chúng ta cứ mãi mơ về chúng.

    “Hình mẫu là một người mà ta nhìn vào để học hỏi cách họ ứng xử khi họ đối diện với những vấn đề của cuộc sống và suy nghĩ rằng liệu ta có thể thực hành ứng xử giống như họ hay không.”

    Mình nhớ một câu nói rất thấm thía của Asia Argento, người host của Anthony Bourdain tại Rome cho chương trình Parts Unknown về thần tượng mà mình rất tâm đắc khi nói về chủ nghĩa Phát xít ở Ý “we create idols so we can destroy them” (tạm dịch: chúng ta tạo ra những thần tượng để chúng ta có thể huỷ diệt chúng).

    Minh chứng trưởng thành trong tư duy và tâm hồn

    Như vậy sự trưởng thành về tư duy và tâm hồn của một ai đó sẽ được minh chứng khi trong cuộc sống họ không còn thần tượng, mà chỉ có những hình mẫu (role models) để học hỏi. Chỉ khi chúng ta nhận ra được giá trị của bản thân, hiểu được chính mình và tôn trọng chính mình, thì những thần tượng cũng sẽ biến mất.

    #hochoi #phattrienbanthan #truongthanh

  • ESP 0: Dear Our Community Mua 2 có gì hấp dẫn?

    ESP 0: Dear Our Community Mua 2 có gì hấp dẫn?

    Dear Our Community podcast đã trở lại với Mùa 2 sau gần ba tháng nghỉ ngơi và chuẩn bị. Trong sự trở lại lần này, chúng mình mong muốn mang đến cho mọi người thêm nhiều nội dung thật ý nghĩa, thiết thực và gần gũi qua chuỗi podcast được lên sóng vào thứ Bảy hằng tuần.

    Vậy Mùa 2 có gì khác so với Mùa 1 và những giá trị mà bạn sẽ nhận được từ Mùa 2 là gì? Trước khi đến với tập đầu tiên, Dear Our Community rất hân hạnh được chia sẻ với bạn ý tưởng của Season 2 thông qua episode số 0 được chia sẻ bởi Tuyền, Host của Dear Our Community.

    Hẹn gặp bạn vào tập đầu tiên sẽ được phát sóng vào ngày 04/09/2021!

  • Tác động xã hội bền vững với doanh nghiệp xã hội  – Hồ Thái Bình

    Tác động xã hội bền vững với doanh nghiệp xã hội – Hồ Thái Bình

    Nhận thức của cong người về tác động của xã hội:

    Trong thập kỷ vừa qua, nhận thức của con người về những tác động của xã hội và môi trường đã có nhiều chuyển biến tích cực. Tuy nhiên, so với mặt bằng chung trên toàn cầu thì Việt Nam vẫn đang bị tụt lại so với các nước phát triển. Đây không phải là vấn đề về nhận thức hay quan niệm của người Việt, mà là do tính chất của hoạt động thương mại. Trong khi mục đích lớn của doanh nghiệp là thu được lợi nhuận, thì mục đích của công tác xã hội, thiện nguyện là để cống hiến và đóng góp vào việc giải quyết các vấn đề chung của cộng đồng. Vì vậy, việc tìm ra được một “phương pháp kép”, để doanh nghiệp có thể kết hợp được cùng lúc hai công việc: thu vào lợi nhuận và tạo ra ảnh hưởng tốt cho xã hội là vô cùng khó, thậm chí được xem là một điều bất khả thi. Vậy ta phải làm cách nào để có thể vừa tạo ra các tác động xã hội, môi trường tích cực mà vẫn giữ được tính bền vững trong hoạt động của công ty và tổ chức?

    Hồ Thái Bình, Giám Đốc của Survival Skills Vietnam (SSVN) – một tổ chức được thành lập với mục đích nâng cao nhận thức về kỹ năng sinh tồn thông qua những kiến thức cơ bản về Sơ Cấp Cứu. Sinh ra và lớn lên tại Vũng Tàu, Bình sống trong một khu dân cư khá phức tạp, anh từng chứng kiến nhiều học sinh cầm mã tấu đánh nhau và vô vàn những cảnh tượng tệ nạn, bạo lực khác. Vì hoàn cảnh này, mẹ đã hạn chế không cho anh ra đường. Dành phần lớn thời gian ở nhà, anh thường theo dõi các kênh truyền hình khoa học như Discovery, National Geography, Animal Planet. 

    Nhờ chúng mà anh được mở mang tầm mắt về những vấn đề lớn trên thế giới như nạn đói, nạn tuyệt chủng, biến đổi khí hậu, hay nạn ăn thịt rừng. Đây chính là động lực đầu tiên thúc đẩy anh tham gia vào những hoạt động xã hội. Khi còn học cấp 3, anh Bình thường cố gắng thuyết phục bạn bè di chuyển bằng những phương tiện công cộng như xe buýt, hoặc dùng xe đạp để giảm thiểu lượng khói thải gây ô nhiễm môi trường. Nhưng lúc đó, như con cừu đen lọt thỏm giữa bầy cừu trắng, anh cảm thấy lạc loài vì không ai hiểu được ý mình và cũng chẳng ai buồn làm theo. 

    Cho đến sau khi tốt nghiệp cấp 3, Bình đã đến với đại học RMIT, một môi trường với nhiều tư tưởng cởi mở, nơi anh gặp được những người bạn có cùng quan điểm với mình. Anh đã cùng họ thành lập câu lạc bộ môi trường và đã tạo ra một bước đột phá, đem lại một thay đổi lớn mang tính hệ thống và bền vững ngay tại RMIT. Sau 2 năm hoạt động, câu lạc bộ của anh đã thúc đẩy RMIT chuyển sang sử dụng vật liệu giấy thay vì bao nylon, đồng thời lắp đặt các thùng phân loại rác trong khuôn viên trường. Về sau, Bình theo đuổi đam mê lấy bằng thạc sĩ chuyên ngành tài chính ở Úc và vẫn tích cực tham gia hoạt động Environment Collective của trường. 

    Lấy cảm hứng từ bài luận án về thuế carbon của môn học tự chọn, sau khi hoàn thành khóa học thạc sĩ, anh đã quyết định quay về Vũng Tàu và làm việc cho bộ “Quản Lý Công Nghiệp” trong 5 năm tới để tạo ra những thay đổi cho xã hội bằng cách tham gia vào lĩnh vực quản lý của nhà nước. Trong khoảng thời gian này, anh vô tình biết đến Survival Skill Việt Nam và quyết định tham gia đồng hành. Nhờ đó, anh mới bắt đầu thật sự hiểu được tầm quan trọng, sự thiết yếu của sơ cấp cứu trong đời sống của chúng ta. Hàng năm, thế giới mất đi rất nhiều mạng người trong những tình huống hoàn toàn có thể cứu được nếu như được sơ cấp cứu kịp thời. Trước đó, anh đã gặp khó khăn để tìm được một ứng dụng trên điện thoại chứa các thông tin ngắn gọn dễ hiểu về sơ cứu. Vì cảm phục ý tưởng của hai nhà sáng lập từ Survival Skills Vietnam, anh đã ngỏ lời giúp tổ chức xây dựng một ứng dụng với nội dung sơ cấp cứu dễ hiểu, dễ sử dụng cho người Việt Nam, để kiến thức quan trọng này có thể đến với được nhiều người hơn.

    Cứ thế vào mỗi tối, sau khi hoàn thành công việc chính, anh đã tự mày mò ngồi với các dòng code để xây dựng chiếc app Survival Skills với kỹ năng coding tự học của mình. Ở Việt Nam, những quan niệm lệch lạc về sơ cấp cứu vẫn còn tồn tại rất nhiều. Đầu tiên, sơ cấp cứu là những thao tác vô cùng đơn giản mà ai cũng có thể làm được, không nhất thiết phải là người có chuyên môn y tế. Việc sơ cứu của chúng ta là giúp cho tình trạng của nạn nhân không trở nên xấu đi, còn việc cứu sống là việc của bác sĩ. Thứ hai, trừ khi bạn cố tình làm hại người khác, bạn sẽ không phải chịu trách nhiệm khi có chuyện xấu ngoài ý muốn xảy ra trong quá trình sơ cấp cứu cho người đang gặp nạn. Thứ ba, bạn sẽ không phải thanh toán bất cứ khoản viện phí nào của nạn nhân hay phí thuê bao điện thoại khi gọi 115. Thứ tư, không nên trách những người không đến giúp vì nguyên tắc thứ 2 của sơ cấp cứu là phải đảm bảo được sự an toàn cho bản thân. Ngoài ra, trong tình huống khẩn cấp, những người không được qua đào tạo huấn luyện, chưa được chuẩn bị tinh thần thường dễ rơi vào trạng thái choáng váng và bối rối, không biết nên làm gì và khó bình tĩnh để suy nghĩ logic được. Và cuối cùng, hiểu biết về sơ cấp cứu không chỉ có thể giúp bạn cứu sống người thân gia đình, những người xung quanh bạn mà còn có thể cứu chính bản thân bạn nữa. Trong trường hợp bạn gặp tai nạn, thì bạn có thể tự sơ cứu cho mình hoặc hướng dẫn người khác làm trong trường hợp bạn vẫn còn tỉnh táo. 

    Sau rất nhiều hoạt động cộng đồng sôi nổi khác nhau, đến khi tìm được Survival Skills Vietnam, Bình cảm thấy bản thân nhẹ nhõm, thoải mái hơn khi không còn phải làm việc ngày đêm để cố gắng duy trì cả hai thứ: công việc ăn lương và hoạt động cộng đồng. Thay vào đó, anh đã tự tìm thấy một mô hình phù hợp cho bản thân, nơi mà anh vừa thúc đẩy sự phát triển của các hoạt động xã hội, tạo tác động tích cực cho cộng đồng, vừa có thể tạo ra thu nhập bền vững cho doanh nghiệp của mình. Với những bạn trẻ muốn đi theo con đường này, anh Bình chia sẻ, bạn không cần nhất thiết phải hy sinh tài chính để đóng góp cho các hoạt động cộng đồng, tuy rằng tìm ra được điểm giao nhau giữa lợi nhuận bền vững và phát triển xã hội là một hành trình không dễ dàng, nhưng chúng ta vẫn nên tiếp tục, không ngừng thử và trải nghiệm, biết đâu, không những bạn lại đạt được thành quả ngoài mong đợi mà còn tìm được con đường mà bản thân thấy hạnh phúc. 

    Bạn có thể nghe lại toàn bộ câu chuyện trải nghiệm này của Sen trên podcast Dear Our Community tại đây: https://dearourcommunity.com/podcast/esp-5-tim-kiem-con-duong-ben-vung-tai-chinh-va-tac-dong-xa-hoi-lau-dai-ho-thai-binh/

    Tác giả: Minh Cao

    Hiệu đính: Võ Ngọc Tuyền

    #kinhdoanhbenvung #tacdongxahoi #kinhdoanhtacdong #Vietnam #phattriencongdong #benvung

  • Ngôn ngữ và khoảng cách thế hệ từ góc nhìn một nhà báo trẻ – Sen Nguyễn

    Ngôn ngữ và khoảng cách thế hệ từ góc nhìn một nhà báo trẻ – Sen Nguyễn

    Sen đến với sự nghiệp báo chí một cách rất tình cờ. Sau khi hoàn thành chương trình cấp 3, Sen từng được bố khuyên rằng nên chọn ngành báo chí hoặc công an để có thể dễ dàng tìm được việc làm nhờ vào mối quan hệ của bố. Vì không muốn dựa dẫm vào bố mẹ, Sen quyết định chọn ngành ngôn ngữ học khi đạt được học bổng du học ở Hàn Quốc. Trong thời gian học ở trường, Sen có duyên gặp người bạn cùng lớp là biên tập viên của một tạp chí tiếng Anh cho trường, ấn tượng với trình độ tiếng Anh của Sen nên đã mời Sen viết cho tòa soạn trong vai trò thực tập viên. Sen đâu ngờ chính cơ hội bất ngờ lại này khiến Sen vô tình bước chân vào nghề làm báo. 

    Có thể nói, Sen là một trong số ít những nhà báo người Việt viết báo bằng tiếng Anh, đặc biệt lại viết về chủ đề xã hội, môi trường ở Việt Nam. Chính nhờ sự tò mò, ham muốn học hỏi và am hiểu về văn hoá của cộng đồng địa phương, Sen tin mình có thể mang lại sự khác biệt với những nhà báo ngoại quốc viết về Việt Nam khác – những người có lẽ không thể rành rẽ hoàn toàn về tiếng nói, văn hoá, góc nhìn đa dạng và nhiều sắc màu từ những cộng đồng người dân tại Việt Nam. Cũng nhờ thế, Sen có thể dễ dàng truyền tải được những vấn đề, câu chuyện từ quê hương mình đến với độc giả toàn cầu mà không hề làm phai nhòa màu sắc đặc trưng của địa phương.

    Tuy với khả năng ngôn ngữ tiếng Anh rất tốt, một điều thú vị là Sen chưa bao giờ đi đến một quốc gia nói tiếng Anh ở phương Tây nào, bên ngoài thời gian đi học ở Hàn Quốc. Có nhiều người lầm tưởng Sen là Việt Kiều đang viết báo tiếng Anh, những nhận định như thế là một áp lực không nhỏ khiến Sen càng không ngừng phải cố gắng để nâng cao cách sử dụng ngôn ngữ, chất lượng bài viết của mình từng ngày. 

    Sen cho rằng, mỗi người chúng ta có những cách thể hiện bản thân, bày tỏ cảm xúc khác nhau thông qua ngôn ngữ. Đối với Sen, việc bộc lộ cảm xúc bằng tiếng Anh thì dễ hơn tiếng Việt. Không phải là vì tiếng Việt ta ít từ ngữ biểu đạt cảm xúc, mà là vì chính trải nghiệm của Sen từ nhỏ được dạy tiếng Việt ở trường. Khi còn đi học, Sen cảm giác mình bị gò bó trong những bài văn mẫu tiếng Việt, những dàn ý, cấu trúc bài được dựng sẵn, buộc mình phải tuân thủ theo. Chính việc này đã thu hẹp khả năng sáng tạo và diễn đạt ý tưởng, suy nghĩ bằng tiếng Việt của Sen. Ngược lại, Tiếng Anh cho phép Sen có thể tự do tư duy và biểu đạt cảm nghĩ của chính mình. 

    Nhưng trớ trêu rằng, chính điều này lại khiến Sen khó biểu lộ tâm tư, nguyện vọng với bố mẹ của mình, những người không thể trao đổi với Sen bằng thứ ngôn ngữ mà Sen cảm thấy tự do nhất. Kể cả mong muốn tâm sự với bà ngoại – người phụ nữ kiên cường nuôi lớn 7 người con trong thời chiến, người mà Sen vô cùng ngưỡng mộ – để hỏi han về quá khứ và lịch sử gia đình mình. Sen sợ rằng, cách diễn đạt ngôn ngữ không phù hợp có thể vô tình làm tổn thương bà mình khi nhắc lại quá khứ đau buồn. 

    Đối với Sen, đây là một nghịch cảnh. Bởi bố mẹ của Sen đã dốc hết sức mình hỗ trợ Sen trong việc học tiếng Anh, để cho Sen cơ hội giáo dục tốt hơn, có cuộc sống tốt hơn thế hệ của bố mẹ. Những nỗ lực ấy đã đưa đến thành quả là sự nghiệp mà Sen có được ngày hôm nay – là trái ngọt trên cành cây xanh tốt nhờ sự cố gắng của cả gia đình, nhưng có lẽ bố mẹ Sen sẽ không thể nào tận mình nếm được những trái ngọt ấy – có thể đọc và hiểu những bài viết trên báo của Sen, vì họ không hiểu được tiếng Anh. 

    Khoảng cách thế hệ không phải là đề tài mới, đặc biệt khoảng cách này càng lớn giữa những thế hệ từng trải qua chiến tranh và thế hệ chưa bao giờ biết chiến tranh là gì. Chính trải nghiệm rất khác biệt đó sẽ tạo ra những mong ước, góc nhìn rất khác nhau của chính những người sống chung trong một gia đình. Nếu chúng ta không bắt đầu tìm cách thu hẹp khoảng cách này từ bây giờ, thì sự đứt gãy kết nối giữa các thế hệ sẽ chắc chắn diễn ra và rồi sẽ lập lại với chính chúng ta và thế hệ con cháu ta sau này. 

    Bạn có thể nghe lại toàn bộ câu chuyện trải nghiệm này của Sen trên podcast Dear Our Community tại đây: https://dearourcommunity.com/podcast/esp-4-ngon-ngu-lam-bao-va-khoang-cach-the-he-sen-nguyen/

    Để đọc những bài viết của Sen trên các báo, vào trang này. 

    Tác giả: Minh Cao

    Hiệu đính: Võ Ngọc Tuyền

    #vietbao #baochi #lambao #tacdongxahoi #chiase #khoangcachthehe #Vietnam #kechuyen

  • Văn hoá nghệ thuật nhìn từ thế hệ trẻ – Khoa Chim

    Văn hoá nghệ thuật nhìn từ thế hệ trẻ – Khoa Chim

    Toàn cầu hoá đã mang đến nhiều thay đổi tích cực cho xã hội, từ những ca khúc Kpop đình đám đến những bộ phim Hollywood bom tấn, thậm chí cả thiết bị di động bạn đang dùng để đọc bài viết này. Hẳn là ai cũng yêu thích những tiện nghi thấm đậm nét phương Tây. Những thứ đã và đang làm cho cuộc sống của chúng ta tốt hơn mỗi ngày. Nhưng đằng sau những hào nhoáng thì có vẻ như đang có một thứ dần phai nhoà theo thời gian. Đó chính là bản sắc văn hoá của chính đất nước chúng ta.

    Trần Lê Trọng Nghĩa, có biệt danh là Khoa Chim, đồng sáng lập của Vietnamme một tổ chức nghệ thuật cộng đồng đem đến cho giới trẻ một cái nhìn mới mẻ, hiện đại về văn hoá nghệ thuật Việt Nam.

    Với Khoa và những người bạn đồng hành, Khoa cảm thấy văn hoá nghệ thuật phần nào đó giúp nâng đỡ tâm hồn. Còn đối với những bạn trẻ trong ngành sáng tạo như Khoa, một sự thấu hiểu sâu đậm về lịch sử và văn hoá nghệ thuật Việt Nam là một kho cảm hứng dồi dào có thể giúp họ phát triển không chỉ ở thị trường Việt Nam mà còn ở sân chơi quốc tế. Thông qua đó, có thể đồng thời gìn giữ, tôn vinh nét đẹp đầy màu sắc của nền văn hoá Việt Nam. Văn hoá nghệ thuật là một ngành cần rất nhiều kiến thức chuyên môn, cho nên hiếm khi có người lựa chọn theo đuổi nó. Riêng Khoa, trước khi thành lập Vietnamme bạn chưa hề có kinh nghiệm làm việc trong mảng văn hoá nghệ thuật nhưng bằng cách nào đó, Khoa vẫn tìm được sự thành công. Bạn cho biết, là một tay ngang trong ngành thì có rất nhiều khó khăn mà bạn ấy phải đối mặt, nhưng nó vẫn có nhiều ưu điểm khác. Khoa có thể tiếp cận chủ đề với một cái nhìn hoàn toàn mới mẻ và hơn nữa, bạn ấy cũng có thể vận dụng những kiến thức từ các ngành khác để phát triển chúng thêm. Bên cạnh đó, Khoa cũng luôn chủ động tìm kiếm sự trợ giúp từ những người bạn và những người đi trước có chiều sâu về kiến thức hơn.

    Vốn là một người yêu thử thách, Khoa xem công việc ở Vietnamme như một bài toán khó mà chính Khoa muốn tìm lời giải cho bài toán này. Làm thế nào để truyền tải được thông điệp một cách chỉn chu cũng như hạn chế được các vấn đề nhạy cảm trong văn hóa nghệ thuật. Khoa chọn giới trẻ là mục tiêu của Vietnamme vì Khoa tin rằng thế hệ trẻ chính là tương lai của đất nước chúng ta. Bạn cho rằng, với thế hệ của mình thì vẫn đang thiếu những người truyền đạt văn hoá nghệ thuật một cách văn minh và tử tế như các thế hệ đi trước. Hơn nữa, Khoa chọn giới trẻ vì họ cũng chính là thế hệ của Khoa, chúng giúp Khoa có thể thấu hiểu những đặc tính, hành vi và suy nghĩ của cộng đồng này và có thể tự tin để tác động đến các bạn đồng trang lứa một cách tích cực. 

    Đôi khi, những người làm sáng tạo và làm văn hoá nghệ thuật thường có định kiến là chỉ hoạt động trên những yếu tố về cảm xúc và tinh thần. Nhưng thực chất, họ có thể ảnh hưởng các yếu tố khác như văn hoá, xã hội, chính trị một cách mạnh mẽ. Khoa trăn trở rằng xã hội thường đề cao sự sáng tạo quá nhiều đối với sự thành công trong lĩnh vực này, trong khi đó, những yếu tố khác như sự kiên trì, cần mẫn cũng không kém phần quan trọng. 

    Đối với Khoa, giới trẻ chúng ta đang sống trong một xã hội có đầy ắp sự lựa chọn. Việc chúng ta chọn làm gì hoặc là ai không quan trọng, điều quan trọng là bạn hạnh phúc về sự lựa chọn của mình để có thể trở thành phiên bản tốt nhất của bản thân. Như vậy, dù chỉ là một cá nhân đơn lẻ cũng có thể tạo tác động tích cực đến xã hội.

    Bạn có thể nghe lại toàn bộ câu chuyện trải nghiệm này của Khoa Chim trên podcast Dear Our Community tại đây: https://dearourcommunity.com/podcast/esp-2-van-hoa-viet-nam-tu-the-he-tre-khoa-chim/

    Tác giả: Minh Cao

    Hiệu đính: Võ Ngọc Tuyền

    #tacdongxahoi #vanhoadantoc #Vietnam #connguoivietnam #vanhoa #kechuyen #nghethuat