Thẻ: Trách Nhiệm Xã Hội

  • ESP 1: “Mẹ ơi, con muốn bỏ học” – Hà Thiên Kim (Meo Meo)

    ESP 1: “Mẹ ơi, con muốn bỏ học” – Hà Thiên Kim (Meo Meo)

    Hà Thiên Kim
    "Mẹ ơi, con muốn bỏ học"

    Suy nghĩ việc có nên bỏ học ngành mình đã chọn là một quyết định “nhức não” cho nhiều bạn trẻ , không chỉ phải đối diện với nỗi sợ mình đã quyết định sai mà còn áp lực từ gia đình và những người xung quanh.

    Nhưng với Hà Thiên Kim, có những lúc phải dám “bỏ” cái này mới “có” được thứ kia.

    Hà Thiên Kim, hay còn gọi là Meomeo, là một người làm sáng tạo toàn thời gian. Ngoài công việc chính thức tại một agency Quảng cáo với chức vụ Senior Concept Manager, Meomeo còn làm sáng tạo nội dung dưới nhiều định dạng như podcast, videos và blogs để lan toả kiến thức, kinh nghiệm và cảm hứng sống đến mọi người, đặc biệt series podcast rất nhiều người yêu thích mang tên Những câu chuyện làm “Ngành” và kênh Youtube meomeotalks.

    Nếu bạn mong muốn nhận được những thông tin, chia sẻ hữu ích về phát triển bản thân hàng tuần từ Dear Our Community, nhấn vào đây.

    Xem nội dung phỏng vấn trên Youtube

  • Ngôn ngữ và khoảng cách thế hệ từ góc nhìn một nhà báo trẻ – Sen Nguyễn

    Ngôn ngữ và khoảng cách thế hệ từ góc nhìn một nhà báo trẻ – Sen Nguyễn

    Sen đến với sự nghiệp báo chí một cách rất tình cờ. Sau khi hoàn thành chương trình cấp 3, Sen từng được bố khuyên rằng nên chọn ngành báo chí hoặc công an để có thể dễ dàng tìm được việc làm nhờ vào mối quan hệ của bố. Vì không muốn dựa dẫm vào bố mẹ, Sen quyết định chọn ngành ngôn ngữ học khi đạt được học bổng du học ở Hàn Quốc. Trong thời gian học ở trường, Sen có duyên gặp người bạn cùng lớp là biên tập viên của một tạp chí tiếng Anh cho trường, ấn tượng với trình độ tiếng Anh của Sen nên đã mời Sen viết cho tòa soạn trong vai trò thực tập viên. Sen đâu ngờ chính cơ hội bất ngờ lại này khiến Sen vô tình bước chân vào nghề làm báo. 

    Có thể nói, Sen là một trong số ít những nhà báo người Việt viết báo bằng tiếng Anh, đặc biệt lại viết về chủ đề xã hội, môi trường ở Việt Nam. Chính nhờ sự tò mò, ham muốn học hỏi và am hiểu về văn hoá của cộng đồng địa phương, Sen tin mình có thể mang lại sự khác biệt với những nhà báo ngoại quốc viết về Việt Nam khác – những người có lẽ không thể rành rẽ hoàn toàn về tiếng nói, văn hoá, góc nhìn đa dạng và nhiều sắc màu từ những cộng đồng người dân tại Việt Nam. Cũng nhờ thế, Sen có thể dễ dàng truyền tải được những vấn đề, câu chuyện từ quê hương mình đến với độc giả toàn cầu mà không hề làm phai nhòa màu sắc đặc trưng của địa phương.

    Tuy với khả năng ngôn ngữ tiếng Anh rất tốt, một điều thú vị là Sen chưa bao giờ đi đến một quốc gia nói tiếng Anh ở phương Tây nào, bên ngoài thời gian đi học ở Hàn Quốc. Có nhiều người lầm tưởng Sen là Việt Kiều đang viết báo tiếng Anh, những nhận định như thế là một áp lực không nhỏ khiến Sen càng không ngừng phải cố gắng để nâng cao cách sử dụng ngôn ngữ, chất lượng bài viết của mình từng ngày. 

    Sen cho rằng, mỗi người chúng ta có những cách thể hiện bản thân, bày tỏ cảm xúc khác nhau thông qua ngôn ngữ. Đối với Sen, việc bộc lộ cảm xúc bằng tiếng Anh thì dễ hơn tiếng Việt. Không phải là vì tiếng Việt ta ít từ ngữ biểu đạt cảm xúc, mà là vì chính trải nghiệm của Sen từ nhỏ được dạy tiếng Việt ở trường. Khi còn đi học, Sen cảm giác mình bị gò bó trong những bài văn mẫu tiếng Việt, những dàn ý, cấu trúc bài được dựng sẵn, buộc mình phải tuân thủ theo. Chính việc này đã thu hẹp khả năng sáng tạo và diễn đạt ý tưởng, suy nghĩ bằng tiếng Việt của Sen. Ngược lại, Tiếng Anh cho phép Sen có thể tự do tư duy và biểu đạt cảm nghĩ của chính mình. 

    Nhưng trớ trêu rằng, chính điều này lại khiến Sen khó biểu lộ tâm tư, nguyện vọng với bố mẹ của mình, những người không thể trao đổi với Sen bằng thứ ngôn ngữ mà Sen cảm thấy tự do nhất. Kể cả mong muốn tâm sự với bà ngoại – người phụ nữ kiên cường nuôi lớn 7 người con trong thời chiến, người mà Sen vô cùng ngưỡng mộ – để hỏi han về quá khứ và lịch sử gia đình mình. Sen sợ rằng, cách diễn đạt ngôn ngữ không phù hợp có thể vô tình làm tổn thương bà mình khi nhắc lại quá khứ đau buồn. 

    Đối với Sen, đây là một nghịch cảnh. Bởi bố mẹ của Sen đã dốc hết sức mình hỗ trợ Sen trong việc học tiếng Anh, để cho Sen cơ hội giáo dục tốt hơn, có cuộc sống tốt hơn thế hệ của bố mẹ. Những nỗ lực ấy đã đưa đến thành quả là sự nghiệp mà Sen có được ngày hôm nay – là trái ngọt trên cành cây xanh tốt nhờ sự cố gắng của cả gia đình, nhưng có lẽ bố mẹ Sen sẽ không thể nào tận mình nếm được những trái ngọt ấy – có thể đọc và hiểu những bài viết trên báo của Sen, vì họ không hiểu được tiếng Anh. 

    Khoảng cách thế hệ không phải là đề tài mới, đặc biệt khoảng cách này càng lớn giữa những thế hệ từng trải qua chiến tranh và thế hệ chưa bao giờ biết chiến tranh là gì. Chính trải nghiệm rất khác biệt đó sẽ tạo ra những mong ước, góc nhìn rất khác nhau của chính những người sống chung trong một gia đình. Nếu chúng ta không bắt đầu tìm cách thu hẹp khoảng cách này từ bây giờ, thì sự đứt gãy kết nối giữa các thế hệ sẽ chắc chắn diễn ra và rồi sẽ lập lại với chính chúng ta và thế hệ con cháu ta sau này. 

    Bạn có thể nghe lại toàn bộ câu chuyện trải nghiệm này của Sen trên podcast Dear Our Community tại đây: https://dearourcommunity.com/podcast/esp-4-ngon-ngu-lam-bao-va-khoang-cach-the-he-sen-nguyen/

    Để đọc những bài viết của Sen trên các báo, vào trang này. 

    Tác giả: Minh Cao

    Hiệu đính: Võ Ngọc Tuyền

    #vietbao #baochi #lambao #tacdongxahoi #chiase #khoangcachthehe #Vietnam #kechuyen

  • Văn hoá nghệ thuật nhìn từ thế hệ trẻ – Khoa Chim

    Văn hoá nghệ thuật nhìn từ thế hệ trẻ – Khoa Chim

    Toàn cầu hoá đã mang đến nhiều thay đổi tích cực cho xã hội, từ những ca khúc Kpop đình đám đến những bộ phim Hollywood bom tấn, thậm chí cả thiết bị di động bạn đang dùng để đọc bài viết này. Hẳn là ai cũng yêu thích những tiện nghi thấm đậm nét phương Tây. Những thứ đã và đang làm cho cuộc sống của chúng ta tốt hơn mỗi ngày. Nhưng đằng sau những hào nhoáng thì có vẻ như đang có một thứ dần phai nhoà theo thời gian. Đó chính là bản sắc văn hoá của chính đất nước chúng ta.

    Trần Lê Trọng Nghĩa, có biệt danh là Khoa Chim, đồng sáng lập của Vietnamme một tổ chức nghệ thuật cộng đồng đem đến cho giới trẻ một cái nhìn mới mẻ, hiện đại về văn hoá nghệ thuật Việt Nam.

    Với Khoa và những người bạn đồng hành, Khoa cảm thấy văn hoá nghệ thuật phần nào đó giúp nâng đỡ tâm hồn. Còn đối với những bạn trẻ trong ngành sáng tạo như Khoa, một sự thấu hiểu sâu đậm về lịch sử và văn hoá nghệ thuật Việt Nam là một kho cảm hứng dồi dào có thể giúp họ phát triển không chỉ ở thị trường Việt Nam mà còn ở sân chơi quốc tế. Thông qua đó, có thể đồng thời gìn giữ, tôn vinh nét đẹp đầy màu sắc của nền văn hoá Việt Nam. Văn hoá nghệ thuật là một ngành cần rất nhiều kiến thức chuyên môn, cho nên hiếm khi có người lựa chọn theo đuổi nó. Riêng Khoa, trước khi thành lập Vietnamme bạn chưa hề có kinh nghiệm làm việc trong mảng văn hoá nghệ thuật nhưng bằng cách nào đó, Khoa vẫn tìm được sự thành công. Bạn cho biết, là một tay ngang trong ngành thì có rất nhiều khó khăn mà bạn ấy phải đối mặt, nhưng nó vẫn có nhiều ưu điểm khác. Khoa có thể tiếp cận chủ đề với một cái nhìn hoàn toàn mới mẻ và hơn nữa, bạn ấy cũng có thể vận dụng những kiến thức từ các ngành khác để phát triển chúng thêm. Bên cạnh đó, Khoa cũng luôn chủ động tìm kiếm sự trợ giúp từ những người bạn và những người đi trước có chiều sâu về kiến thức hơn.

    Vốn là một người yêu thử thách, Khoa xem công việc ở Vietnamme như một bài toán khó mà chính Khoa muốn tìm lời giải cho bài toán này. Làm thế nào để truyền tải được thông điệp một cách chỉn chu cũng như hạn chế được các vấn đề nhạy cảm trong văn hóa nghệ thuật. Khoa chọn giới trẻ là mục tiêu của Vietnamme vì Khoa tin rằng thế hệ trẻ chính là tương lai của đất nước chúng ta. Bạn cho rằng, với thế hệ của mình thì vẫn đang thiếu những người truyền đạt văn hoá nghệ thuật một cách văn minh và tử tế như các thế hệ đi trước. Hơn nữa, Khoa chọn giới trẻ vì họ cũng chính là thế hệ của Khoa, chúng giúp Khoa có thể thấu hiểu những đặc tính, hành vi và suy nghĩ của cộng đồng này và có thể tự tin để tác động đến các bạn đồng trang lứa một cách tích cực. 

    Đôi khi, những người làm sáng tạo và làm văn hoá nghệ thuật thường có định kiến là chỉ hoạt động trên những yếu tố về cảm xúc và tinh thần. Nhưng thực chất, họ có thể ảnh hưởng các yếu tố khác như văn hoá, xã hội, chính trị một cách mạnh mẽ. Khoa trăn trở rằng xã hội thường đề cao sự sáng tạo quá nhiều đối với sự thành công trong lĩnh vực này, trong khi đó, những yếu tố khác như sự kiên trì, cần mẫn cũng không kém phần quan trọng. 

    Đối với Khoa, giới trẻ chúng ta đang sống trong một xã hội có đầy ắp sự lựa chọn. Việc chúng ta chọn làm gì hoặc là ai không quan trọng, điều quan trọng là bạn hạnh phúc về sự lựa chọn của mình để có thể trở thành phiên bản tốt nhất của bản thân. Như vậy, dù chỉ là một cá nhân đơn lẻ cũng có thể tạo tác động tích cực đến xã hội.

    Bạn có thể nghe lại toàn bộ câu chuyện trải nghiệm này của Khoa Chim trên podcast Dear Our Community tại đây: https://dearourcommunity.com/podcast/esp-2-van-hoa-viet-nam-tu-the-he-tre-khoa-chim/

    Tác giả: Minh Cao

    Hiệu đính: Võ Ngọc Tuyền

    #tacdongxahoi #vanhoadantoc #Vietnam #connguoivietnam #vanhoa #kechuyen #nghethuat

  • Phân biệt chủng tộc giảm đi khi chúng ta lắng nghe nhau – Vũ Thị Thanh Vân

    Phân biệt chủng tộc giảm đi khi chúng ta lắng nghe nhau – Vũ Thị Thanh Vân

    Tình trạng phân biệt đối xử với cộng đồng người châu Á ở các nước phương Tây đã gia tăng trong những năm gần đây và Covid-19 đã đẩy con số đó lên một mức đáng kể. Vậy thì nguyên nhân gì đã thúc đẩy những hành động này? Có phải là sự bất đồng về quan điểm? Sự khác biệt của vẻ bề ngoài? Hay vì chúng ta không nói chung một thứ tiếng?   

    Ai cũng cần được lắng nghe. Bất kể ta sinh ra ở đâu, thuộc dân tộc nào, chúng ta đều có những câu chuyện, những suy nghĩ khác nhau cần được chia sẻ. Chị Vũ Thị Thanh vân, CEO kiêm nhà sáng lập của theMay sinh ra và lớn lên ở Gia Lai, luôn bị cuốn hút bởi những người bạn đồng trang lứa. 

    Những người bạn cùng chung tiếng nói nhưng sở hữu đôi mắt, sóng mũi và nước da hơi khác mình, họ còn diện những bộ trang phục bắt mắt khi đến lớp. Đó chính là lần đầu tiên trong đời chị được tiếp xúc với đồng bào dân tộc thiểu số Việt Nam và nét văn hoá đặc sắc của họ. Khi vào năm 3 đại học, chị là một trong 2 thí sinh Việt Nam may mắn được công ty dầu khí hàng đầu Nhật Bản Asahi Kase mời sang Nhật làm việc qua chương trình tuyển dụng toàn cầu. Khoảng thời gian đó đối với chị là một trải nghiệm vô cùng thú vị nhưng có phần bối rối bởi rào cản ngôn ngữ và phong tục tập quán tạo khoảng cách vô cùng lớn giữa chị và người bản địa. Việc chuyển sang một nơi và người Việt Nam là số ít đã tạo ra cho chị một cú sốc văn hoá. Như các nền văn hoá khác, riêng người Nhật với nhau có những cách ứng xử đặc biệt trong các bối cảnh thường ngày mà hiếm những người nhập cư thiểu số như chị Vân hiểu được, khiến chị cảm thấy lép vế và lẻ loi. 

    Và rồi chị cũng sớm hiểu ra rằng, cảm giác lép vế, lẻ loi này cũng chính là điều mà bao nhiêu dân tộc thiểu số ở chính quê hương Việt Nam của mình đã và đang phải chịu đựng bấy lâu nay. Chỉ khi ta đã trải qua cảm giác là bộ phận người thiểu số, ta mới thấy đồng cảm với họ – đồng bào dân tộc thiểu số Việt Nam và những vất vả, nỗ lực của họ. Từ đó, ta thấy được một vấn đề, một câu hỏi được đưa ra: Làm thế nào để tập thể số đông chưa từng trải qua cảm giác ấy có thể thấu hiểu được hoàn cảnh và nỗi khổ tâm của những người đồng bào này?

    Họ thuộc thiểu số chỉ vì họ khác ta. Nhưng sự khác biệt ấy phải chăng chính là thứ dựng nên sự phong phú về văn hoá, giá trị con người và hơn hết là suy nghĩ, quan niệm của mỗi chúng ta. Chị Vân tin rằng, một khi ta có được sự bình đẳng trong tiếng nói giữa các dân tộc với nhau, ta sẽ nhận được rất nhiều bài học bổ ích từ họ. Thay vì nhìn nhận một cách chủ quan, phiến diện, ta nên đứng ở một góc nhìn tổng quan, qua một lăng kính toàn diện hơn.

    Khoảng thời gian ở Nhật, chị đã gặp khó khăn tìm những sản phẩm mang tính chất dân tộc Việt Nam để có thể giới thiệu cho bạn bè bản địa về văn hoá của mình. Đây lại là một rào cản văn hoá giữa cộng đồng đa số và thành phần thiểu số. Đó là lý do tại sao chị đã thành lập theMay, một hãng thời trang nhằm đại diện và tôn vinh nét đẹp văn hoá của các dân tộc thiểu số ở Việt Nam qua các mẫu trang sức thủ công sử dụng các chất liệu truyền thống. 

    Chị không có ý muốn diễn thuyết, trình bày cho người mua hàng ở theMay rằng tại sao sản phẩm này đẹp, giá trị truyền thống và câu chuyện đằng sau nó là gì. Thay vào đó, nhiệm vụ của theMay là lan toả vẻ đẹp và lòng yêu mến, trân trọng văn hoá của những nhóm dân tộc thiểu số. Một khi mọi người thấy yêu thích, họ sẽ chủ động tìm hiểu, học hỏi. Đây cũng là một giải pháp dài hạn để ngày càng nhiều người Việt có thể thấu hiểu được nỗi lòng của người đồng bào thiểu số nơi quê hương mình.

    Bạn có thể nghe lại toàn bộ câu chuyện trải nghiệm này của Vân trên podcast Dear Our Community tại đây: https://dearourcommunity.com/podcast/episole-1-khi-chung-ta-lang-nghe-nhau-vu-thi-thanh-van/

    Tác giả: Minh Cao

    Hiệu đính: Võ Ngọc Tuyền

    #connguoi #dantocthieuso #vanhoadantoc #congdongdantoc #Vietnam #connguoivietnam #kechuyen #phanbietchungtoc

  • ESP 1: Khi chúng ta lắng nghe nhau – Vũ Thị Thanh Vân

    ESP 1: Khi chúng ta lắng nghe nhau – Vũ Thị Thanh Vân

    Trong câu chuyện đầu tiên này, chúng ta cùng lắng nghe Vũ Thị Thanh Vân, người sáng lập thương hiệu theMay chia sẻ về trải nghiệm sinh sống ở một quốc gia khác Việt Nam đã giúp Vân nhận ra và giải đáp được những thắc mắc của thời tuổi thơ của mình như thế nào. Và cũng chính từ trải nghiệm đó, chúng lại mở ra cho cô một hành trình mới của cuộc đời, hành trình quay về Việt Nam, mong muốn qua chính công việc đam mê của mình có thể thúc đẩy sự bao dung, sự hiểu biết giữa những khác biệt khi chúng ta biết lắng nghe nhau.

    Thanh Vân. Ảnh do nhân vật cung cấp.
    Thanh Vân. Ảnh do nhân vật cung cấp.

    Bạn có thể tìm hiểu thêm thông tin về the May tại website: https://themay.vn

    Địa chỉ: 1st Fl., No.298 Hai Ba Trung Str., Tan Dinh Ward, Dist.1, HCMC.

  • Dear Our Community Intro

    Dear Our Community Intro

    Trong tập ra mắt đầu tiên này, mình giải thích lý do vì sao Dear Our Community được tạo ra và sứ mệnh của nó. Dear Our Community như một lá thư ngỏ của những thành viên đang muốn trải lòng mình đến những thành viên khác trong cộng đồng, một cộng đồng mà người ấy rất yêu thương, quan tâm và mong muốn mọi thứ tốt đẹp dành cho nó. Với Dear Our Community, bạn sẽ được truyền cảm hứng, được tạo động lực, được kết nối với những cá nhân khác thông qua những câu chuyện chân thật của những con người thật, việc thật trong đời sống.

    Theo dõi fanpage của chương trình để được cập nhật thường xuyên những câu chuyện mới nhất https://www.facebook.com/dearourcommunity/